Dù mới đăng quang Europa League cách đây chưa đầy một năm, Tottenham hiện đang chìm trong khủng hoảng với vị trí thứ 15 tại Premier League và nguy cơ xuống hạng. Câu chuyện của Spurs là minh chứng rõ ràng rằng một danh hiệu đơn lẻ không thể định nghĩa thành công lâu dài của một câu lạc bộ.
Ngày 23/05/2025, khung cảnh tại phía Đông Bắc London hỗn loạn trong niềm vui vỡ òa. Hàng nghìn cổ động viên trong những chiếc áo trắng tràn ngập các con phố để chào đón chiếc xe bus hai tầng chở các anh hùng mới của họ - những người vừa đánh bại Manchester United để giành cúp Europa League. Hành trình ăn mừng từ ga Edmonton Green, qua sân nhà Tottenham Hotspur, đến khu Lansdowne đắt đỏ là khoảnh khắc hiếm hoi sau 17 năm đội bóng này lại chạm tay vào một chiếc cúp.

Chiến thắng ở San Mames không chỉ chấm dứt cơn khát danh hiệu kéo dài mà còn mở cánh cổng Champions League. Trong không khí ấy, HLV Ange Postecoglou tự tin hứa hẹn về một tương lai rực rỡ hơn. Thế nhưng, giấc mơ tan vỡ nhanh đến không ngờ.
Chỉ 16 ngày sau ngày vinh quang, vị chiến lược gia người Australia nhận quyết định sa thải từ chủ tịch Daniel Levy. Đối với vị doanh nhân khó tính, chiếc cúp châu Âu là một món quà bất ngờ, nhưng không đủ để xóa nhòa thực tế phũ phàng: Tottenham vừa kết thúc mùa giải Premier League ở vị trí thứ 17 với vỏn vẹn 38 điểm, một trong những mùa giải tệ hại nhất lịch sử câu lạc bộ.
Quyết định thay thế Postecoglou bằng Thomas Frank từ Brentford tiêu tốn khoản tiền lên tới 20 triệu bảng. Tuy nhiên, sau 8 tháng dẫn dắt, tình hình không những không sáng sủa hơn mà còn trở nên ảm đạm. Tottenham hiện mắc kẹt ở vị trí thứ 15, cách nhóm xuống hạng chỉ 6 điểm và gần như không còn hy vọng dự Champions League.

Bước sang năm 2026, Spurs bất lực với chuỗi 8 trận không thắng. Trận thua trước Man Utd, nơi đội trưởng Cristian Romero bị truất quyền thi đấu và tinh thần đội bóng gần như tê liệt, là minh chứng cho sự xuống dốc. Làn sóng phản đối HLV Frank và ban lãnh đạo ngày càng dâng cao, phản ánh sự thất vọng tràn trề của người hâm mộ.
Câu chuyện của Tottenham dường như là một vòng lặp không hồi kết. Từ Harry Kane, Luka Modric đến Gareth Bale, đội bóng này liên tục để vuột mất những ngôi sao hàng đầu vì thiếu tham vọng cạnh tranh thực sự. Giờ đây, đến lượt trụ cột Cristian Romero công khai bày tỏ sự bất mãn, gọi chiến lược chuyển nhượng của câu lạc bộ là "nỗi ô nhục". Đồng đội của anh, Micky van de Ven, cũng được đồn đoán muốn ra đi, thu hút sự quan tâm của các ông lớn như Liverpool hay Bayern Munich.

Cuối cùng, Tottenham vẫn chỉ là chính mình. Họ có danh hiệu, nhưng thiếu một lộ trình phát triển bền vững. Điều này tương phản rõ rệt với hành trình của Arsenal dưới thời Mikel Arteta.
Cách đây 6 năm, Arteta cũng giành FA Cup ngay trong mùa giải đầu tiên. Danh hiệu đó không lập tức đưa Arsenal trở lại đỉnh cao, nhưng đánh dấu khởi đầu cho một quá trình tái thiết kiên nhẫn. Hiện tại, Arsenal là ứng viên vô địch Premier League mạnh mẽ và lực lượng đáng gờm ở châu Âu. Đó mới chính là giá trị của một dự án bóng đá bài bản - thứ mà Tottenham dường như vẫn chưa tìm thấy, dù đã từng nâng cao chiếc cúp Europa League.
